Khoác xiêm y
1. Rời bỏ khó [Am] khăn nơi quê nhà em bước chân [Em] đi theo người ta Tìm [F] kiếm tương lai gấm [G] nhung lụa [C] là
Cho hai người đau
1. [C] Biết chẳng xứng đáng với [G] trái tim ai Anh luôn lặng [Am] thinh riêng mình em mong [Em] ngóng
Yêu ai? Vì ai?
1. [Gm] Sau chia tay người [C] yêu lâu nay Mà ta [F] đã thương từng thương biết [Dm] mấy
Hồn đồng hoang
Đồng hoang [C] vu hồn ta [D] đang theo sau lưng [Em] nàng Chỉ lặng [C] im chẳng thể nói [D] ra rằng mình đã [Em] sai
Hỏi
Hỏi [A] ngày sao vội [Dm] qua mau Để hoàng hôn [Bb] tím một màu nhớ [A] thương
Thuyền không đợi bến
1. Thuyền [F] về thuyền nhớ bến [G] chăng Bến thì một [Em] dạ khăng khăng đợi [Am] thuyền
Mời trầu
1. [Dm] Phận duyên be bé cơi trầu buồng cau [C] Hẹn thề bên nhau đến khi bạc đầu
Canh thâu
Nhớ hôm [Em] ấy thề hẹn trăm năm đến hôm [D] nay ngồi nhìn xa xăm Thấy em [Bm] theo chồng bước lên kiệu hồng nhói [Em] lòng
Mình giờ là gì của nhau
Một ngày không [F] xa từ người quen ta sẽ trở [G] thành người lạ Rồi thời gian [Em] qua kéo theo cả ngàn yêu [Am] dấu anh đây rời xa
Từ khung cửa sổ này
Hoàng [C] hôn đã buông ngoài thềm Sương chiều mệt nhoài vương [Am] lối khi ánh đèn lên