Vô hạn
Sáng tác: Dương Minh Đức
Thể loại: Nhạc Trẻ
Hẹn hò nữa không C em cơn mưa rào đến Am muộn,
đoạn đường lá F me bay vương áo em G nào hay
Bầu trời ướt C mưa tuôn, con ve sầu Am cũng buồn,
một mình hát Dm râm ran nghe như F lời G thở than
Sao mây lại C màu trắng, sao cây lại Am màu xanh,
bông hoa rất F hiền lành, sao em chẳng G nhớ anh
Sao em lại C không nói, đôi môi còn Am e ấp
hay em đang Dm để dành F những nỗi niềm G riêng anh
Mưa này bao C nhiêu hạt, cây này bao Am nhiêu lá,
chân trời kia F xa quá, đâu bằng nỗi G nhớ em
Khi em càng C im lặng, cơn mưa càng Am thêm lạnh,
trong anh càng Dm muốn nói thương em F nhiều, thương biết G bao nhiêu
Muốn hoá thành C cơn gió mơn man bờ Am vai mềm,
muốn hoá thành F con đường ngày ngày nâng G gót xinh
Thương em ngày C yên bình, thương em ngày Am giông bão,
thương em hơn Dm chính mình, em Fm vô tình G lặng thinh
Thôi anh đã Dm biết rồi ai cũng có Fm câu chuyện của C riêng mình để G lãng quên
Trăm năm là Dm hữu hạn, cô đơn thì Am vô hạn,
xin cho nhau Fm một lần được G gọi tên C thật thà Am F G
Mưa này bao C nhiêu hạt, cây này bao Am nhiêu lá,
chân trời kia F xa quá, đâu bằng nỗi G nhớ em
Khi em càng C im lặng, cơn mưa càng Am thêm lạnh,
trong anh càng Dm muốn nói thương em F nhiều, thương biết G bao nhiêu
Muốn hoá thành C cơn gió mơn man bờ Am vai mềm,
muốn hoá thành F con đường ngày ngày nâng G gót xinh
Thương em ngày C yên bình, thương em ngày Am giông bão,
thương em hơn Dm chính mình, em Fm vô tình G lặng thinh C mỉm cười F G C
đoạn đường lá F me bay vương áo em G nào hay
Bầu trời ướt C mưa tuôn, con ve sầu Am cũng buồn,
một mình hát Dm râm ran nghe như F lời G thở than
Sao mây lại C màu trắng, sao cây lại Am màu xanh,
bông hoa rất F hiền lành, sao em chẳng G nhớ anh
Sao em lại C không nói, đôi môi còn Am e ấp
hay em đang Dm để dành F những nỗi niềm G riêng anh
Mưa này bao C nhiêu hạt, cây này bao Am nhiêu lá,
chân trời kia F xa quá, đâu bằng nỗi G nhớ em
Khi em càng C im lặng, cơn mưa càng Am thêm lạnh,
trong anh càng Dm muốn nói thương em F nhiều, thương biết G bao nhiêu
Muốn hoá thành C cơn gió mơn man bờ Am vai mềm,
muốn hoá thành F con đường ngày ngày nâng G gót xinh
Thương em ngày C yên bình, thương em ngày Am giông bão,
thương em hơn Dm chính mình, em Fm vô tình G lặng thinh
Thôi anh đã Dm biết rồi ai cũng có Fm câu chuyện của C riêng mình để G lãng quên
Trăm năm là Dm hữu hạn, cô đơn thì Am vô hạn,
xin cho nhau Fm một lần được G gọi tên C thật thà Am F G
Mưa này bao C nhiêu hạt, cây này bao Am nhiêu lá,
chân trời kia F xa quá, đâu bằng nỗi G nhớ em
Khi em càng C im lặng, cơn mưa càng Am thêm lạnh,
trong anh càng Dm muốn nói thương em F nhiều, thương biết G bao nhiêu
Muốn hoá thành C cơn gió mơn man bờ Am vai mềm,
muốn hoá thành F con đường ngày ngày nâng G gót xinh
Thương em ngày C yên bình, thương em ngày Am giông bão,
thương em hơn Dm chính mình, em Fm vô tình G lặng thinh C mỉm cười F G C
Thảo luận