Tình buồn theo mây

Sáng tác: Đạt Khói

Thể loại: Nhạc Trẻ

Tone Am
Zoom 100%
1x
1. F Từng xem nhau, là G cả thế giới
Em Từng hứa yêu sẽ Am mãi chẳng rời
Vậy F mà hôm nay vội G vàng buông tay
Bỏ mặc Em anh một mình nơi Am đây.

2. Ta đã từng hạnh phúc F bên nhau hứa yêu thương đến G bạc đầu
Phong ba cũng chẳng Em phai màu tháng năm in đậm Am sâu
Nhưng ngờ đâu ngày F hôm nay em gieo anh bao G đắng cay
Đã hạnh phúc như Em vậy sao nỡ đem tình buồn theo Am mây.

ĐK:
Thà rằng mình chia tay F mãi mãi để vết thương thôi G kéo dài
Đâu ai muốn khi Em yêu phải nói ra câu ta nên dừng Am lại
Ừ thì là tại vì F anh sai để yêu thương dần G úa phai
Từng gọi là người Em thương sao nay bỗng xem như người Am thường.

Trả lại bình yên về F cho nhau như lúc chưa từng G bắt đầu
Bao yêu dấu in Em sâu thế nhưng phút chốc hóa thành nỗi Am sầu
Mặn nồng nhưng chẳng thể F chung đôi nước mắt rơi mặn G đắng môi
Lỡ cất bước chia Em phôi riêng anh cay đắng sống trong ngục Am tối.


2. Ta đã từng hạnh phúc F bên nhau hứa yêu thương đến G bạc đầu
Phong ba cũng chẳng Em phai màu tháng năm in đậm Am sâu
Nhưng ngờ đâu ngày F hôm nay em gieo anh bao G đắng cay
Đã hạnh phúc như Em vậy sao nỡ đem tình buồn theo Am mây.

ĐK:
Thà rằng mình chia tay F mãi mãi để vết thương thôi G kéo dài
Đâu ai muốn khi Em yêu phải nói ra câu ta nên dừng Am lại
Ừ thì là tại vì F anh sai để yêu thương dần G úa phai
Từng gọi là người Em thương sao nay bỗng xem như người Am thường.

Trả lại bình yên về F cho nhau như lúc chưa từng G bắt đầu
Bao yêu dấu in Em sâu thế nhưng phút chốc hóa thành nỗi Am sầu
Mặn nồng nhưng chẳng thể F chung đôi nước mắt rơi mặn G đắng môi
Lỡ cất bước chia Em phôi riêng anh cay đắng sống trong ngục Am tối.

ĐK:
Thà rằng mình chia tay F mãi mãi để vết thương thôi G kéo dài
Đâu ai muốn khi Em yêu phải nói ra câu ta nên dừng Am lại
Ừ thì là tại vì F anh sai để yêu thương dần G úa phai
Từng gọi là người Em thương sao nay bỗng xem như người Am thường.

Trả lại bình yên về F cho nhau như lúc chưa từng G bắt đầu
Bao yêu dấu in Em sâu thế nhưng phút chốc hóa thành nỗi Am sầu
Mặn nồng nhưng chẳng thể F chung đôi nước mắt rơi mặn G đắng môi
Lỡ cất bước chia Em phôi riêng anh cay đắng sống trong ngục Am tối.

Thảo luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *