Thiên ý
Intro: DmAmGF-DmAm-BbCDm
Nhành hoa lưu Dm ly vương trên tóc thấm câu Am thề ai khóc
Biết em đang đậm Gm sâu anh đành phải F cúi đầu
Ngày em vu Dm quy như thiên ý tuyết phủ Am đầy đường đi
Thấy em đang buồn Bb đau, mắt C môi chẳng tô Dm màu
Em tôi mang ngây Dm thơ trao duyên mộng mơ
Sao nỡ chông Am gai đôi mi kia phai vì ai
Hỏi lòng đang vui Gm không em ơi, lệ đừng rơi anh nghe lòng đau F đấy
Dm Hết rồi tình mãi dang Am dở thôi
Kìa vệt nắng bên Bb trời dang hâm ấm đáy C lòng dẫu bình minh chẳng Dm về
Nhìn xa xa phố đang Dm mờ, trăng đón anh tới nơi Am nụ cười nàng ngẩn ngơ
Tuổi đôi Gm mươi nhiều bão giông thương thân F bèo trôi
Trách ai khi mà Dm anh chẳng thể khi bàn tay trắng
Em Am về với gấm hoa mang đớn đau Bb này
Họa trong bức C tranh chỉ riêng mình Dm ta
Sao ngoài Dm kia bao muôn hoa còn có cặp
Sao trên Am trời bao loài chim vẫn có đôi
Tấm chân Gm tình này cả đời còn khó gặp
Vậy mà ta vẫn không thể F giữ, vẫn chia lìa đó thôi
Em đã khóc rất Dm nhiều mắt đã cay, đôi tay này kiệt sức
Am Ngày lại qua ngày tim càng thêm vệt nứt
Bb Sống như người vô tri C bất cần đến sự sống
Tại Dm sao phải tự đày đọa bên người không yêu mà gọi là chồng
Dm Duyên phận đã tận, nhân sinh này không thể lung lay
Am Hận cũng đã hận, mảnh tình này không thể chung tay
Gm Đau như ngàn dao cứa, vì kiếp này ta phải lỡ F hẹn
Chôn vùi đi ngàn câu hứa em vẫn Dm bước đi
Trên kiệu hoa nhưng mang tâm thế của một kẻ Am ướt mi
Những kí ức cuộc tình đôi ta không thể bị Bb tước đi vu quy
Kẻ C ngu si vẫn mong phép màu tới Dm đúng lúc nhưng chỉ là sự kết thúc
Em tôi mang ngây Dm thơ trao duyên mộng mơ
Sao nỡ chông Am gai đôi mi kia phai vì ai
Hỏi lòng đang vui Gm không em ơi, lệ đừng rơi anh nghe lòng đau F đấy
Dm Hết rồi tình mãi dang Am dở thôi
Kìa vệt nắng bên Bb trời dang hâm ấm đáy C lòng dẫu bình minh chẳng Dm về
Nhìn xa xa phố đang Dm mờ, trăng đón anh tới nơi Am nụ cười nàng ngẩn ngơ
Tuổi đôi Gm mươi nhiều bão giông thương thân F bèo trôi
Trách ai khi mà Dm anh chẳng thể khi bàn tay trắng
Em Am về với gấm hoa mang đớn đau Bb này
Họa trong bức C tranh chỉ riêng mình Dm ta
Dm Mai xa nhau rồi mình Am anh đơn côi
G Lối xưa giờ bơ F vơ
Dm Gió thổi ngang đồi chỉ như Am lời nói dối
Bb Đời lắm bể C dâu như nước Dm trôi qua cầu
Tăng ½ tone lên Ebm ----------
Nhìn xa xa phố đang Ebm mờ, trăng đón anh tới nơi Bbm nụ cười nàng ngẩn ngơ
Tuổi đôi Abm mươi nhiều bão giông thương thân F# bèo trôi
Trách ai khi mà Ebm anh chẳng thể khi bàn tay trắng
Em Bbm về với gấm hoa mang đớn đau B này
Họa trong bức C# tranh chỉ riêng mình Ebm ta
Nhành hoa lưu Dm ly vương trên tóc thấm câu Am thề ai khóc
Biết em đang đậm Gm sâu anh đành phải F cúi đầu
Ngày em vu Dm quy như thiên ý tuyết phủ Am đầy đường đi
Thấy em đang buồn Bb đau, mắt C môi chẳng tô Dm màu
Em tôi mang ngây Dm thơ trao duyên mộng mơ
Sao nỡ chông Am gai đôi mi kia phai vì ai
Hỏi lòng đang vui Gm không em ơi, lệ đừng rơi anh nghe lòng đau F đấy
Dm Hết rồi tình mãi dang Am dở thôi
Kìa vệt nắng bên Bb trời dang hâm ấm đáy C lòng dẫu bình minh chẳng Dm về
Nhìn xa xa phố đang Dm mờ, trăng đón anh tới nơi Am nụ cười nàng ngẩn ngơ
Tuổi đôi Gm mươi nhiều bão giông thương thân F bèo trôi
Trách ai khi mà Dm anh chẳng thể khi bàn tay trắng
Em Am về với gấm hoa mang đớn đau Bb này
Họa trong bức C tranh chỉ riêng mình Dm ta
Sao ngoài Dm kia bao muôn hoa còn có cặp
Sao trên Am trời bao loài chim vẫn có đôi
Tấm chân Gm tình này cả đời còn khó gặp
Vậy mà ta vẫn không thể F giữ, vẫn chia lìa đó thôi
Em đã khóc rất Dm nhiều mắt đã cay, đôi tay này kiệt sức
Am Ngày lại qua ngày tim càng thêm vệt nứt
Bb Sống như người vô tri C bất cần đến sự sống
Tại Dm sao phải tự đày đọa bên người không yêu mà gọi là chồng
Dm Duyên phận đã tận, nhân sinh này không thể lung lay
Am Hận cũng đã hận, mảnh tình này không thể chung tay
Gm Đau như ngàn dao cứa, vì kiếp này ta phải lỡ F hẹn
Chôn vùi đi ngàn câu hứa em vẫn Dm bước đi
Trên kiệu hoa nhưng mang tâm thế của một kẻ Am ướt mi
Những kí ức cuộc tình đôi ta không thể bị Bb tước đi vu quy
Kẻ C ngu si vẫn mong phép màu tới Dm đúng lúc nhưng chỉ là sự kết thúc
Em tôi mang ngây Dm thơ trao duyên mộng mơ
Sao nỡ chông Am gai đôi mi kia phai vì ai
Hỏi lòng đang vui Gm không em ơi, lệ đừng rơi anh nghe lòng đau F đấy
Dm Hết rồi tình mãi dang Am dở thôi
Kìa vệt nắng bên Bb trời dang hâm ấm đáy C lòng dẫu bình minh chẳng Dm về
Nhìn xa xa phố đang Dm mờ, trăng đón anh tới nơi Am nụ cười nàng ngẩn ngơ
Tuổi đôi Gm mươi nhiều bão giông thương thân F bèo trôi
Trách ai khi mà Dm anh chẳng thể khi bàn tay trắng
Em Am về với gấm hoa mang đớn đau Bb này
Họa trong bức C tranh chỉ riêng mình Dm ta
Dm Mai xa nhau rồi mình Am anh đơn côi
G Lối xưa giờ bơ F vơ
Dm Gió thổi ngang đồi chỉ như Am lời nói dối
Bb Đời lắm bể C dâu như nước Dm trôi qua cầu
Tăng ½ tone lên Ebm ----------
Nhìn xa xa phố đang Ebm mờ, trăng đón anh tới nơi Bbm nụ cười nàng ngẩn ngơ
Tuổi đôi Abm mươi nhiều bão giông thương thân F# bèo trôi
Trách ai khi mà Ebm anh chẳng thể khi bàn tay trắng
Em Bbm về với gấm hoa mang đớn đau B này
Họa trong bức C# tranh chỉ riêng mình Ebm ta
Thảo luận