Qua cầu rút ván
Sáng tác: Lương Gia Hùng
Thể loại: Nhạc Trẻ
1. Cách vạn trùng Am mây, biết khi nào có ngày sum Em vầy
Ước hẹn còn F đây, nỡ quay G lưng vội buông cánh C tay
Lỡ thời xuân Am xanh, nên giờ đây có sao cũng Em đành
Ngấn lệ năm F canh, giữa đêm [G} đông mưa giông ướt Am lạnh.
T-ĐK:
Mấy đời ai Am thương thân hèn, cố đèo bòng Em chi hổ thẹn
Ngước nhìn người F thương nay hóa G dưng đớn đau vô C chừng
Áo hồng tân Am nương vui mừng, có người khóe Em mắt rưng rưng
Ngày mà anh F nát cõi lòng là G ngày em đẹp Am nhất.
ĐK:
Xuân thời con gái có Am bấy lâu chưa trọn chữ hiếu nên Em dám đâu
Gửi phận nơi chẳng thể F để cho tương lai G em như dải lụa C đào
Mưa nào cũng sẽ có lúc Am thôi bởi lầm tin chót lưỡi Em khóe môi
Nên giờ muôn vàn cay F đắng phủ quanh nỗi G đau thấu Am trời.
Đâu rồi những lúc em Am yếu mềm anh ở bên cạnh che Em mỗi đêm
Chim trời lẽ F bóng, nơi mái tranh G xiêu cô liêu trước C thềm
Hoa nào cũng sẽ đến Am lúc tàn một lòng son sắt cũng Em vỡ tan
Qua cầu rút F ván, chọn khoác lên G thân gấm nhung bạc Am vàng.
2. Đoạn đường phía Am trước anh ước em bước như là em Em mong
Từ giờ về F sau, vẹn nguyên yên G ấm mãi bên tấm C chồng
Thẹn nguyện suốt Am kiếp cứ thế hãy để trôi vào hư Em không
Gượng cười chúc F phúc nhưng sâu thâm G tâm đau như xé Am lòng.
ĐK:
Xuân thời con gái có Am bấy lâu chưa trọn chữ hiếu nên Em dám đâu
Gửi phận nơi chẳng thể F để cho tương lai G em như dải lụa C đào
Mưa nào cũng sẽ có lúc Am thôi bởi lầm tin chót lưỡi Em khóe môi
Nên giờ muôn vàn cay F đắng phủ quanh nỗi G đau thấu Am trời.
Đâu rồi những lúc em Am yếu mềm anh ở bên cạnh che Em mỗi đêm
Chim trời lẽ F bóng, nơi mái tranh G xiêu cô liêu trước C thềm
Hoa nào cũng sẽ đến Am lúc tàn một lòng son sắt cũng Em vỡ tan
Qua cầu rút F ván, chọn khoác lên G thân gấm nhung bạc Am vàng.
* Chẳng phải cứ Am cho đi hết lòng là sẽ nhận Em lấy thứ ta mong
Yêu thương đến F mấy, cũng chẳng sánh G so với chốn hoa C mộng
Trọn đời ghi Am khắc sâu bóng hình đau lòng cho Em kiếp sống nhân sinh
Trao nhầm ánh F mắt nên trót tương G tư riêng Am mình.
Tăng tone: Am -> Bbm
ĐK:
Xuân thời con gái có Bbm bấy lâu chưa trọn chữ hiếu nên Fm dám đâu
Gửi phận nơi chẳng thể F# để cho tương lai Ab em như dải lụa C# đào
Mưa nào cũng sẽ có lúc Bbm thôi bởi lầm tin chót lưỡi Fm khóe môi
Nên giờ muôn vàn cay F# đắng phủ quanh nỗi Ab đau thấu Bbm trời.
Đâu rồi những lúc em Bbm yếu mềm anh ở bên cạnh che Fm mỗi đêm
Chim trời lẽ F# bóng, nơi mái tranh Ab xiêu cô liêu trước C# thềm
Hoa nào cũng sẽ đến Bbm lúc tàn một lòng son sắt cũng Fm vỡ tan
Qua cầu rút F# ván, chọn khoác lên Ab thân gấm nhung bạc Bbm vàng.
Ước hẹn còn F đây, nỡ quay G lưng vội buông cánh C tay
Lỡ thời xuân Am xanh, nên giờ đây có sao cũng Em đành
Ngấn lệ năm F canh, giữa đêm [G} đông mưa giông ướt Am lạnh.
T-ĐK:
Mấy đời ai Am thương thân hèn, cố đèo bòng Em chi hổ thẹn
Ngước nhìn người F thương nay hóa G dưng đớn đau vô C chừng
Áo hồng tân Am nương vui mừng, có người khóe Em mắt rưng rưng
Ngày mà anh F nát cõi lòng là G ngày em đẹp Am nhất.
ĐK:
Xuân thời con gái có Am bấy lâu chưa trọn chữ hiếu nên Em dám đâu
Gửi phận nơi chẳng thể F để cho tương lai G em như dải lụa C đào
Mưa nào cũng sẽ có lúc Am thôi bởi lầm tin chót lưỡi Em khóe môi
Nên giờ muôn vàn cay F đắng phủ quanh nỗi G đau thấu Am trời.
Đâu rồi những lúc em Am yếu mềm anh ở bên cạnh che Em mỗi đêm
Chim trời lẽ F bóng, nơi mái tranh G xiêu cô liêu trước C thềm
Hoa nào cũng sẽ đến Am lúc tàn một lòng son sắt cũng Em vỡ tan
Qua cầu rút F ván, chọn khoác lên G thân gấm nhung bạc Am vàng.
2. Đoạn đường phía Am trước anh ước em bước như là em Em mong
Từ giờ về F sau, vẹn nguyên yên G ấm mãi bên tấm C chồng
Thẹn nguyện suốt Am kiếp cứ thế hãy để trôi vào hư Em không
Gượng cười chúc F phúc nhưng sâu thâm G tâm đau như xé Am lòng.
ĐK:
Xuân thời con gái có Am bấy lâu chưa trọn chữ hiếu nên Em dám đâu
Gửi phận nơi chẳng thể F để cho tương lai G em như dải lụa C đào
Mưa nào cũng sẽ có lúc Am thôi bởi lầm tin chót lưỡi Em khóe môi
Nên giờ muôn vàn cay F đắng phủ quanh nỗi G đau thấu Am trời.
Đâu rồi những lúc em Am yếu mềm anh ở bên cạnh che Em mỗi đêm
Chim trời lẽ F bóng, nơi mái tranh G xiêu cô liêu trước C thềm
Hoa nào cũng sẽ đến Am lúc tàn một lòng son sắt cũng Em vỡ tan
Qua cầu rút F ván, chọn khoác lên G thân gấm nhung bạc Am vàng.
* Chẳng phải cứ Am cho đi hết lòng là sẽ nhận Em lấy thứ ta mong
Yêu thương đến F mấy, cũng chẳng sánh G so với chốn hoa C mộng
Trọn đời ghi Am khắc sâu bóng hình đau lòng cho Em kiếp sống nhân sinh
Trao nhầm ánh F mắt nên trót tương G tư riêng Am mình.
Tăng tone: Am -> Bbm
ĐK:
Xuân thời con gái có Bbm bấy lâu chưa trọn chữ hiếu nên Fm dám đâu
Gửi phận nơi chẳng thể F# để cho tương lai Ab em như dải lụa C# đào
Mưa nào cũng sẽ có lúc Bbm thôi bởi lầm tin chót lưỡi Fm khóe môi
Nên giờ muôn vàn cay F# đắng phủ quanh nỗi Ab đau thấu Bbm trời.
Đâu rồi những lúc em Bbm yếu mềm anh ở bên cạnh che Fm mỗi đêm
Chim trời lẽ F# bóng, nơi mái tranh Ab xiêu cô liêu trước C# thềm
Hoa nào cũng sẽ đến Bbm lúc tàn một lòng son sắt cũng Fm vỡ tan
Qua cầu rút F# ván, chọn khoác lên Ab thân gấm nhung bạc Bbm vàng.
Thảo luận