Tùy ý
Nhắm mắt xoá [Dm] hết, dấu hết đi những nỗi [Am] đau Cố gắng vun vén bấy [Gm] lâu yêu đậm sâu mà vẫn đổ [Am] vỡ
Mạnh Bà
1. Cơn mưa nặng [Em] thêm, cố giấu nỗi đau trong [D] tim Duyên trần đã tan, ôi nhân gian bỗng chốc điêu [G] tàn
Khổ thân
1. Thương bên mái hiên [Am] nhà những giọt lệ cố [Em] nhân Thương ai đó thân [F] nhiều để rồi tự [G] ôm khổ [C] thân
Có lẽ vì duyên
1. [Em] Nuốt hết nước mắt nhìn người [Bm] yêu quay lưng đi Chẳng còn [C] chi [D] chẳng nói nên [G] gì
Yêu đến kiếp sau
1. [Bb] Ý trời đã se kết [C] duyên cho ta gặp [Dm] nhau Kể từ [Bb] giây phút đó ánh mắt lỡ [C] trao mũi tên vừa [F] lao
Được không em
1. [Em] Tội nghiệp cho cô [A] gái thương [Em] ai hơn chính mình [C] Vội vàng đem [D] bán niềm [G] tin mua trái ngang
Vừa hận vừa yêu
1. [Em] Ta đã có những hẹn ước [D] Em có nhớ ngày đó không
Trời đổ mùa đông giữa mùa hạ
1. Mùa hạ năm [Em] ấy, anh [B7] trao em một [Em] đóa hoa hồng Hỏi rằng anh [Am] có thể [D] đến bên em được [G] không?
Không danh phận
1. Thương em kiếp [C] này bạc phận hồng [D] nhan Mang duyên lênh [Bm] đênh bèo nổi mây [Em] trôi
Cho anh quyền kiêu hãnh
1. [Am] Trách mùa thu mang cơn gió [Em] lạ Khéo nói khéo [F] cười rồi mang áng [G7] mây đi vội [C] vã [E7]