Không còn ngây dại
1. Nắm lấy chiếc lá vàng Am rơi một chiều thu nơi phố F quen
Tìm hoài nhưng sao chẳng G thấy bóng dáng nụ cười của C anh
Những G tháng năm em quá Am khờ trao anh trọn cả trái F tim
Sau bao ngàn thương G đau em đã không còn ngây C dại.
2. Nắm lấy chiếc lá vàng Am rơi một chiều thu nơi phố F quen
Kỷ niệm như những vết G cứa ký ức từng mảnh vỡ C tan
Cứ G thế đi xa khuất Am dần anh vô tình đến thế F sao
Những tháng ngày mai G sau , em cô đơn chỉ riêng mình
Am Cứ ngỡ bao lâu qua mình đã quên
Nhưng sao F hôm nay nước mắt em lại rơi
Khi chiếc G phone trên tay hiện lên hình anh
Từng kỷ C niệm giờ là nỗi đau.
Dù Am em cố chấp yêu thêm một ai
Nhưng vẫn F không thể quên đi hình bóng anh
Kẻ tổn G thương lại mang thêm bao tổn thương
Em thật C tệ phải không?
Tìm hoài nhưng sao chẳng G thấy bóng dáng nụ cười của C anh
Những G tháng năm em quá Am khờ trao anh trọn cả trái F tim
Sau bao ngàn thương G đau em đã không còn ngây C dại.
2. Nắm lấy chiếc lá vàng Am rơi một chiều thu nơi phố F quen
Kỷ niệm như những vết G cứa ký ức từng mảnh vỡ C tan
Cứ G thế đi xa khuất Am dần anh vô tình đến thế F sao
Những tháng ngày mai G sau , em cô đơn chỉ riêng mình
Am Cứ ngỡ bao lâu qua mình đã quên
Nhưng sao F hôm nay nước mắt em lại rơi
Khi chiếc G phone trên tay hiện lên hình anh
Từng kỷ C niệm giờ là nỗi đau.
Dù Am em cố chấp yêu thêm một ai
Nhưng vẫn F không thể quên đi hình bóng anh
Kẻ tổn G thương lại mang thêm bao tổn thương
Em thật C tệ phải không?
Thảo luận