Cô ấy không yêu anh
Em từng Am nghĩ yêu không ân hận
Chẳng bận Dm tâm đến cả bản thân
Em chỉ Am biết yêu anh chân thật
Chẳng bận Em tâm đau tim mấy lần
Ngập chìm Am trong cảm F xúc tuyệt Dm vọng,
chẳng E7 thể nhẹ Am lòng, bối F rối
Mà E7 anh biết không giờ đây cũng chẳng còn quan Am trọng
Bước F tiếp - dừng Dm lại? Cũng E7 đã mệt Am nhoài
Kết F thúc khờ E7 dại, phải học cách để không tồn Am tại
AmFDmE7-AmFEmE7
Am Một lần cuối cùng, anh F nói em anh chỉ tin vào
Dm Hai mắt anh thấy, không Em phải lời đồn em nghe ở trên quầy Am bar
Hoá rằng cô gái F bốn năm qua bên anh là người Dm xấu, anh thất vọng
Chuyện em Em tám chín bỏ làm mười, mời em rời Am xa
Coi như ta F hết duyên số
Tình Dm anh mặc em dựng chuyện cũng không thể Em hết kiên cố
Am Cứ giữ lấy tội danh, mà em đã F đến tuyên bố
Vì cô Em ấy chỉ yêu mình anh, là điều tất nhiên có
Am Thật ra cô F ấy chẳng yêu anh Dm đâu, em đã Em nói với anh từ Am đầu
Tận F mắt thấy anh buồn Em rầu, họ vẫn bỏ rơi anh đằng Am sau
Chỉ mình em F lắng lo cho anh Dm thôi, em đã Em nói với anh lâu Am rồi
Cho F đến khi anh buồn, Em cười rằng tất E7 cả như một trò Am chơi
Am Bởi vì cô F ấy chỉ yêu anh Dm ta, người Em chẳng phải ai xa Am lạ
Người F đã hôn trước hiên Em nhà cũng là người E7 đón đưa em chiều Am qua
FDmEmAm-FEmE7
Am Trúng secret giờ muốn F trách cũng chẳng ai (Yeah)
Dm Không có đổi trả, Em khi niềm tin đã đặt sai (Uh-uh-uh)
Am Sai lầm nhất thời, là khi em F nói xin chào anh
Còn Em sai lầm nhất đời, là không nghe lời em E7 bảo anh
Am Này, đừng nghĩ em F cười được thêm lâu
Dm Như lời em, thật ra hắn cũng Em chẳng yêu em đâu
Lại là Am một kẻ mù quáng, vì yêu mà F đứng giữa cả hai, yeah
Em Hắn khác gì anh, chỉ là E7 hai người đổi vai
Am Thật ra cô F ấy chẳng yêu anh Dm đâu, em đã Em nói với anh từ Am đầu
Tận F mắt thấy anh buồn Em rầu, họ vẫn bỏ rơi anh đằng Am sau
Chỉ mình em F lắng lo cho anh Dm thôi, em đã Em nói với anh lâu Am rồi
Cho F đến khi anh buồn, Em cười rằng tất E7 cả như một trò Am chơi
Am Bởi vì cô F ấy chỉ yêu anh Dm ta, người Em chẳng phải ai xa Am lạ
Người F đã hôn trước hiên Em nhà cũng là người E7 đón đưa em chiều Am qua
Am Em đã cố gắng F làm điều đúng đắn Dm mà vẫn Em sai?
Am Anh đừng tiếc nuối, F dằn vặt hối lối Em đừng trách E7 ai
Giờ đây Am anh vẫn còn cố F chấp để làm gì?
Dm Khi đã đến Em lúc em rời đi Am rồi, bye F bye, bye Em bye, bye E7 bye, bye Am bye
Am Thật ra cô F ấy chẳng yêu anh Dm đâu, em đã Em nói với anh từ Am đầu
Tận F mắt thấy anh buồn Em rầu, họ vẫn bỏ rơi anh đằng Am sau
Chỉ mình em F lắng lo cho anh Dm thôi, em đã Em nói với anh lâu Am rồi
Cho F đến khi anh buồn, Em cười rằng tất E7 cả như một trò Am chơi
Am Bởi vì cô F ấy chỉ yêu anh Dm ta, người Em chẳng phải ai xa Am lạ
Người F đã hôn trước hiên Em nhà, cũng là người E7 đón đưa em chiều Am qua
Am Sai lầm nhất thời, là khi em F nói xin chào anh (Hah-ah)
Còn Dm sai lầm nhất đời, là không E7 nghe lời em bảo anh (Là người đón đưa em chiều qua)
Am Sai lầm nhất thời, là khi em F nói xin chào anh (Hah-ah)
Còn Em sai lầm nhất đời, là không E7 nghe lời em bảo Am anh (Là người đón đưa em chiều qua)
Chẳng bận Dm tâm đến cả bản thân
Em chỉ Am biết yêu anh chân thật
Chẳng bận Em tâm đau tim mấy lần
Ngập chìm Am trong cảm F xúc tuyệt Dm vọng,
chẳng E7 thể nhẹ Am lòng, bối F rối
Mà E7 anh biết không giờ đây cũng chẳng còn quan Am trọng
Bước F tiếp - dừng Dm lại? Cũng E7 đã mệt Am nhoài
Kết F thúc khờ E7 dại, phải học cách để không tồn Am tại
AmFDmE7-AmFEmE7
Am Một lần cuối cùng, anh F nói em anh chỉ tin vào
Dm Hai mắt anh thấy, không Em phải lời đồn em nghe ở trên quầy Am bar
Hoá rằng cô gái F bốn năm qua bên anh là người Dm xấu, anh thất vọng
Chuyện em Em tám chín bỏ làm mười, mời em rời Am xa
Coi như ta F hết duyên số
Tình Dm anh mặc em dựng chuyện cũng không thể Em hết kiên cố
Am Cứ giữ lấy tội danh, mà em đã F đến tuyên bố
Vì cô Em ấy chỉ yêu mình anh, là điều tất nhiên có
Am Thật ra cô F ấy chẳng yêu anh Dm đâu, em đã Em nói với anh từ Am đầu
Tận F mắt thấy anh buồn Em rầu, họ vẫn bỏ rơi anh đằng Am sau
Chỉ mình em F lắng lo cho anh Dm thôi, em đã Em nói với anh lâu Am rồi
Cho F đến khi anh buồn, Em cười rằng tất E7 cả như một trò Am chơi
Am Bởi vì cô F ấy chỉ yêu anh Dm ta, người Em chẳng phải ai xa Am lạ
Người F đã hôn trước hiên Em nhà cũng là người E7 đón đưa em chiều Am qua
FDmEmAm-FEmE7
Am Trúng secret giờ muốn F trách cũng chẳng ai (Yeah)
Dm Không có đổi trả, Em khi niềm tin đã đặt sai (Uh-uh-uh)
Am Sai lầm nhất thời, là khi em F nói xin chào anh
Còn Em sai lầm nhất đời, là không nghe lời em E7 bảo anh
Am Này, đừng nghĩ em F cười được thêm lâu
Dm Như lời em, thật ra hắn cũng Em chẳng yêu em đâu
Lại là Am một kẻ mù quáng, vì yêu mà F đứng giữa cả hai, yeah
Em Hắn khác gì anh, chỉ là E7 hai người đổi vai
Am Thật ra cô F ấy chẳng yêu anh Dm đâu, em đã Em nói với anh từ Am đầu
Tận F mắt thấy anh buồn Em rầu, họ vẫn bỏ rơi anh đằng Am sau
Chỉ mình em F lắng lo cho anh Dm thôi, em đã Em nói với anh lâu Am rồi
Cho F đến khi anh buồn, Em cười rằng tất E7 cả như một trò Am chơi
Am Bởi vì cô F ấy chỉ yêu anh Dm ta, người Em chẳng phải ai xa Am lạ
Người F đã hôn trước hiên Em nhà cũng là người E7 đón đưa em chiều Am qua
Am Em đã cố gắng F làm điều đúng đắn Dm mà vẫn Em sai?
Am Anh đừng tiếc nuối, F dằn vặt hối lối Em đừng trách E7 ai
Giờ đây Am anh vẫn còn cố F chấp để làm gì?
Dm Khi đã đến Em lúc em rời đi Am rồi, bye F bye, bye Em bye, bye E7 bye, bye Am bye
Am Thật ra cô F ấy chẳng yêu anh Dm đâu, em đã Em nói với anh từ Am đầu
Tận F mắt thấy anh buồn Em rầu, họ vẫn bỏ rơi anh đằng Am sau
Chỉ mình em F lắng lo cho anh Dm thôi, em đã Em nói với anh lâu Am rồi
Cho F đến khi anh buồn, Em cười rằng tất E7 cả như một trò Am chơi
Am Bởi vì cô F ấy chỉ yêu anh Dm ta, người Em chẳng phải ai xa Am lạ
Người F đã hôn trước hiên Em nhà, cũng là người E7 đón đưa em chiều Am qua
Am Sai lầm nhất thời, là khi em F nói xin chào anh (Hah-ah)
Còn Dm sai lầm nhất đời, là không E7 nghe lời em bảo anh (Là người đón đưa em chiều qua)
Am Sai lầm nhất thời, là khi em F nói xin chào anh (Hah-ah)
Còn Em sai lầm nhất đời, là không E7 nghe lời em bảo Am anh (Là người đón đưa em chiều qua)
Thảo luận