Nhìn mây vẽ người
Em Từng lời ca í Am a, Bm viết đôi câu tình D vương
C Lòng này ai thấu D đâu, mấy trùng G xa biết ai còn Bm thương
Em Trông mây họa lên tình nhân, Bm đưa tay vội ôm lấy Em trời
C Để rồi người không với D tới, lòng ta Em ôm nỗi sầu chưa vơi
Em Tiếc tình ta, hữu D duyên nhưng xa cách rời
C Để người thầm trông mong, nhưng trách G ai đã vô tình bỏ rơi
Em Kiếp này ta, chẳng nên D duyên nói chi bao lời
C Không trao nhau yêu thương, hẹn chi kiếp B7 sau
Lặng ngồi đây Em với mây, Bm với tay C vẽ dung nhan nét G sầu
Họa thêm C đau, lệ ai D rơi vết nhòa ai G thấu B7
Trách câu ai Em thề suốt đời, bách Am niên ta hoài có Bm nhau
Giờ mình C ta ôm nỗi D đau xé Em trời
RAP: Em Khi ta đi lúc trẻ
Về đến góc C nhà ta đã già mấy G khi
Bóng dáng Tây Am Thi đã lấy đi bao sức D khỏe
Ngồi xuống ghi bút vẽ ta say ngà mấy Em ly
Lệ thấm mực Em viết, điểm bức tranh hòa thiên
Ta lên sơn hạ C thủy, tìm những ngày và G đêm
Muốn bên ai mà Am nghĩ, mình trở thành lão già D điên
Không thể bảo là C duyên, vì người đi mãi là Em em
Ta bốc quẻ cầu Em may, bên căn nhà lá
Lời giải thì không C hậu, và chỉ nhận lấy hạ G hạ
Ngồi cạnh chiếc bàn Am đá, ngẫm mấy điều lạ D lạ
Những buổi chiều dạ C dạ, em đã cùng ai đi càng Em xa
Thề non hẹn Em biển, mấy lần nhất nhị tam
Phải chăng vì kiếp C này, ta ba mắt nhị G lang
Nhìn thấy được tấm Am lòng, nhưng do tánh vị D tha
Cầm một nhánh nhị C hoa, nuốt chén đắng vị Em tan.
C Lòng này ai thấu D đâu, mấy trùng G xa biết ai còn Bm thương
Em Trông mây họa lên tình nhân, Bm đưa tay vội ôm lấy Em trời
C Để rồi người không với D tới, lòng ta Em ôm nỗi sầu chưa vơi
Em Tiếc tình ta, hữu D duyên nhưng xa cách rời
C Để người thầm trông mong, nhưng trách G ai đã vô tình bỏ rơi
Em Kiếp này ta, chẳng nên D duyên nói chi bao lời
C Không trao nhau yêu thương, hẹn chi kiếp B7 sau
Lặng ngồi đây Em với mây, Bm với tay C vẽ dung nhan nét G sầu
Họa thêm C đau, lệ ai D rơi vết nhòa ai G thấu B7
Trách câu ai Em thề suốt đời, bách Am niên ta hoài có Bm nhau
Giờ mình C ta ôm nỗi D đau xé Em trời
RAP: Em Khi ta đi lúc trẻ
Về đến góc C nhà ta đã già mấy G khi
Bóng dáng Tây Am Thi đã lấy đi bao sức D khỏe
Ngồi xuống ghi bút vẽ ta say ngà mấy Em ly
Lệ thấm mực Em viết, điểm bức tranh hòa thiên
Ta lên sơn hạ C thủy, tìm những ngày và G đêm
Muốn bên ai mà Am nghĩ, mình trở thành lão già D điên
Không thể bảo là C duyên, vì người đi mãi là Em em
Ta bốc quẻ cầu Em may, bên căn nhà lá
Lời giải thì không C hậu, và chỉ nhận lấy hạ G hạ
Ngồi cạnh chiếc bàn Am đá, ngẫm mấy điều lạ D lạ
Những buổi chiều dạ C dạ, em đã cùng ai đi càng Em xa
Thề non hẹn Em biển, mấy lần nhất nhị tam
Phải chăng vì kiếp C này, ta ba mắt nhị G lang
Nhìn thấy được tấm Am lòng, nhưng do tánh vị D tha
Cầm một nhánh nhị C hoa, nuốt chén đắng vị Em tan.
Thảo luận