Cà phê nhớ em
D Bước chân cuối chiều, G6 nắng buông trước thềm
Bm7 Khẽ hôn tóc mềm, hương gió
G Ghé vào quán nhỏ, D ngồi uống một tách Bm7 cà phê
Em7 Ngắm dòng người dạo ngang A qua đây
D Góc phố ấy vẫn vậy, hoàng hôn G6 vẫn vương vấn mỗi ngày
Không chịu Bm7 khép lại những u hoài, vắng em AmD7
Anh vẫn ngồi G đến khi phố lên đèn, một mình F#m với làn khói Bm7 suy tư
Em7 Em ở nơi đó, có đang cà A phê, với Dsus4 ai không? D
ĐK 1 : Nếu hỏi vì sao, anh G hay ngồi cà phê đến A7 thế?
Bởi vì anh F#m7 mê từng giọt đắng ngọt Bm7 tê lòng
Mê tiếng người Em7 lao xao cười nói
Mê A7 nhất là những khi em D kể những câu D7 chuyện đời
ĐK 2: Nếu hỏi vì sao anh G thích ngồi cà phê đến A thế
Bởi vì anh F#m7 thích ngồi F#7 lắng nghe nỗi Bm7 nhớ đong đầy
Bên ly ca Cmaj7 phê như một thói quen
Mà bấy A lâu nay anh chưa từng D quên
D Góc phố ấy vẫn vậy, từ hôm Dm ấy cho đến bây giờ
Anh ngồi Bm7 đấy như vẫn đang chờ, lại được thấy em Am D7
Nhâm nhi từng G phút giây lúc ban đầu, ngày mình F#m7 vẫn còn ở Bm7 bên nhau
Em7 Em giờ ở đâu? có đang A cà phê với D ai không?
ĐK 1 : Nếu hỏi vì sao, anh G hay ngồi cà phê đến A7 thế?
Bởi vì anh F#m7 mê từng giọt đắng ngọt Bm7 tê lòng
Mê tiếng người Em7 lao xao cười nói
Mê A7 nhất là những khi em D kể những câu D7 chuyện đời
ĐK 2: Nếu hỏi vì sao anh G thích ngồi cà phê đến A thế
Bởi vì anh F#m7 thích ngồi F#7 lắng nghe nỗi Bm7 nhớ đong đầy
Bên ly ca Cmaj7 phê như một thói quen
Mà bấy A lâu nay anh chưa từng D quên
Ly cà Bmaj7 phê đầy lạc Bm7 lõng
Anh thu mình Bm6 trong vô G thức với suy tư lặng Gm câm
Từng giọt F#m7 đắng nơi đáy Bm7 lòng
Ly cà Em7 phê mang D/F# em tới G
Tại Abdim sao chẳng A ngăn em đi A mãi
Tăng ½ tone lên Eb ---------
ĐK 2: Nếu hỏi vì sao anh Ab thích ngồi cà phê đến Bb7 thế
Bởi vì anh Gm7 thích ngồi G7 lắng nghe nỗi Cm7 nhớ đong đầy
Bên ly ca Fm7 phê như một thói quen
Mà bấy Bb7 lâu nay anh chưa từng Ab quên EbFm7BbEb
Bm7 Khẽ hôn tóc mềm, hương gió
G Ghé vào quán nhỏ, D ngồi uống một tách Bm7 cà phê
Em7 Ngắm dòng người dạo ngang A qua đây
D Góc phố ấy vẫn vậy, hoàng hôn G6 vẫn vương vấn mỗi ngày
Không chịu Bm7 khép lại những u hoài, vắng em AmD7
Anh vẫn ngồi G đến khi phố lên đèn, một mình F#m với làn khói Bm7 suy tư
Em7 Em ở nơi đó, có đang cà A phê, với Dsus4 ai không? D
ĐK 1 : Nếu hỏi vì sao, anh G hay ngồi cà phê đến A7 thế?
Bởi vì anh F#m7 mê từng giọt đắng ngọt Bm7 tê lòng
Mê tiếng người Em7 lao xao cười nói
Mê A7 nhất là những khi em D kể những câu D7 chuyện đời
ĐK 2: Nếu hỏi vì sao anh G thích ngồi cà phê đến A thế
Bởi vì anh F#m7 thích ngồi F#7 lắng nghe nỗi Bm7 nhớ đong đầy
Bên ly ca Cmaj7 phê như một thói quen
Mà bấy A lâu nay anh chưa từng D quên
D Góc phố ấy vẫn vậy, từ hôm Dm ấy cho đến bây giờ
Anh ngồi Bm7 đấy như vẫn đang chờ, lại được thấy em Am D7
Nhâm nhi từng G phút giây lúc ban đầu, ngày mình F#m7 vẫn còn ở Bm7 bên nhau
Em7 Em giờ ở đâu? có đang A cà phê với D ai không?
ĐK 1 : Nếu hỏi vì sao, anh G hay ngồi cà phê đến A7 thế?
Bởi vì anh F#m7 mê từng giọt đắng ngọt Bm7 tê lòng
Mê tiếng người Em7 lao xao cười nói
Mê A7 nhất là những khi em D kể những câu D7 chuyện đời
ĐK 2: Nếu hỏi vì sao anh G thích ngồi cà phê đến A thế
Bởi vì anh F#m7 thích ngồi F#7 lắng nghe nỗi Bm7 nhớ đong đầy
Bên ly ca Cmaj7 phê như một thói quen
Mà bấy A lâu nay anh chưa từng D quên
Ly cà Bmaj7 phê đầy lạc Bm7 lõng
Anh thu mình Bm6 trong vô G thức với suy tư lặng Gm câm
Từng giọt F#m7 đắng nơi đáy Bm7 lòng
Ly cà Em7 phê mang D/F# em tới G
Tại Abdim sao chẳng A ngăn em đi A mãi
Tăng ½ tone lên Eb ---------
ĐK 2: Nếu hỏi vì sao anh Ab thích ngồi cà phê đến Bb7 thế
Bởi vì anh Gm7 thích ngồi G7 lắng nghe nỗi Cm7 nhớ đong đầy
Bên ly ca Fm7 phê như một thói quen
Mà bấy Bb7 lâu nay anh chưa từng Ab quên EbFm7BbEb
Thảo luận