Cung nữ
1. Họa hình Bb dung như bức C tranh nhưng Dm mà vô sắc
Nàng kiêu Bb sa với tấm C thân nhàu F nát
Hỏi trời Bb cao ai cũng C mong mưu Dm cầu bình yên
Chốn cung Bb đình nào ai dám C mơ tình Dm duyên.
2. Nàng ngân Bb nga với tiếng C ca sao Dm lòng hiu hắt
Chịu gièm Bb pha với những C lời hà F khắc
Đã từ Bb lâu nàng chỉ núp C sau những Am đớn đau trong tâm Dm hồn
Chẳng một Bb ai hiểu cho tâm C tư của một người Dm hầu.
ĐK:
Lệ đắng khóe Bb mi ở chốn phong C lưu phía ánh Am dương xa muôn trùng Dm mây
Tìm tri Bb kỷ cùng mình đắp C xây uyên ương đắm F say
Phận cung Bb nữ đâu ai C màng hối tiếc Am nhìn thanh xuân héo Dm hon
Cánh bướm hóa tro Bb tàn bao nhiêu câu thở C than riêng ta nặng Dm mang.
RAP:
Dung Bb mạo mĩ miều cũng chỉ là C bình phong
Ánh mắt ta Dm trao dưới phận cung nữ liệu chàng có nhìn không
Người đời thường Bb nói yểu điệu thục nữ C quân tử hảo cầu
Khi mà Dm chàng là một vương giả còn ta chỉ là người hầu
Tại Bb sao lại tàn nhẫn khi số C phận ta bị sắp đặt
Chịu kiếp Dm sống như một con rối mỗi tối nghẹn đắng vào tim thắt chặt
Ta Bb cũng là nữ nhi chỉ là không C phải cành vàng lá ngọc
Dẫu cũng Dm biết không có phép màu như trong cổ tích mà ta đã đọc
Bb Thiên lý bất lương ta chỉ muốn C sống cuộc đời bình thường
Chính ta cũng Dm muốn vì người mình thương bất chấp đạo lý thông thiên tình trường
Ai cười Bb nhạo ta ôm mộng tưởng ai chế C giễu buông lời phán xét
Nếu hữu Dm duyên thế thái nhân tình thì kiếp nhân sinh này ta đâu chán ghét
Ta yêu Bb chàng bằng cả tâm can dù thể C xác này bị lưu đày
Ta đâu Dm muốn thanh xuân héo úa để tấm thân tiều tụy như vầy
Dù Bb vạn kiếp bất dung chỉ mong một C lần được chàng sủng ái
Mong một Dm lần chàng gọi hiền thê kiếp này tại đây an bài cũng đáng.
3. Dù Bb cho có nguy C nga Dm bao gấm nhung lụa là
Nếu không Bb màng về những đắng C cay phải trải F qua
Một thời nhan Bb sắc bao người hỏi C han giờ Am như cánh hoa úa Dm tàn
Phải chôn Bb vùi khi đã lún C sâu thiên thu vạn Dm kiếp.
ĐK:
Lệ đắng khóe Bb mi ở chốn phong C lưu phía ánh Am dương xa muôn trùng Dm mây
Tìm tri Bb kỷ cùng mình đắp C xây uyên ương đắm F say
Phận cung Bb nữ đâu ai C màng hối tiếc Am nhìn thanh xuân héo Dm hon
Cánh bướm hóa tro Bb tàn bao nhiêu câu thở C than riêng ta nặng Dm mang.
* Ngày nàng Bb đi xót C xa đắng Dm cay đêm gối đầu
Người Bb đời ai biết C giọt lệ kia lắng F sâu
Thả hồn tung Bb bay khắp thế C gian tìm Am đâu ánh Dm sáng
Bb Có chăng sẽ C mãi không Dm thành.
ĐK:
Lệ đắng khóe B mi ở chốn phong C# lưu phía ánh Bbm dương xa muôn trùng Ebm mây
Tìm tri B kỷ cùng mình đắp C# xây uyên ương đắm F# say
Phận cung B nữ đâu ai C# màng hối tiếc Bbm nhìn thanh xuân héo Ebm hon
Cánh bướm hóa tro B tàn bao nhiêu câu thở C# than riêng ta nặng Ebm mang.
Nàng kiêu Bb sa với tấm C thân nhàu F nát
Hỏi trời Bb cao ai cũng C mong mưu Dm cầu bình yên
Chốn cung Bb đình nào ai dám C mơ tình Dm duyên.
2. Nàng ngân Bb nga với tiếng C ca sao Dm lòng hiu hắt
Chịu gièm Bb pha với những C lời hà F khắc
Đã từ Bb lâu nàng chỉ núp C sau những Am đớn đau trong tâm Dm hồn
Chẳng một Bb ai hiểu cho tâm C tư của một người Dm hầu.
ĐK:
Lệ đắng khóe Bb mi ở chốn phong C lưu phía ánh Am dương xa muôn trùng Dm mây
Tìm tri Bb kỷ cùng mình đắp C xây uyên ương đắm F say
Phận cung Bb nữ đâu ai C màng hối tiếc Am nhìn thanh xuân héo Dm hon
Cánh bướm hóa tro Bb tàn bao nhiêu câu thở C than riêng ta nặng Dm mang.
RAP:
Dung Bb mạo mĩ miều cũng chỉ là C bình phong
Ánh mắt ta Dm trao dưới phận cung nữ liệu chàng có nhìn không
Người đời thường Bb nói yểu điệu thục nữ C quân tử hảo cầu
Khi mà Dm chàng là một vương giả còn ta chỉ là người hầu
Tại Bb sao lại tàn nhẫn khi số C phận ta bị sắp đặt
Chịu kiếp Dm sống như một con rối mỗi tối nghẹn đắng vào tim thắt chặt
Ta Bb cũng là nữ nhi chỉ là không C phải cành vàng lá ngọc
Dẫu cũng Dm biết không có phép màu như trong cổ tích mà ta đã đọc
Bb Thiên lý bất lương ta chỉ muốn C sống cuộc đời bình thường
Chính ta cũng Dm muốn vì người mình thương bất chấp đạo lý thông thiên tình trường
Ai cười Bb nhạo ta ôm mộng tưởng ai chế C giễu buông lời phán xét
Nếu hữu Dm duyên thế thái nhân tình thì kiếp nhân sinh này ta đâu chán ghét
Ta yêu Bb chàng bằng cả tâm can dù thể C xác này bị lưu đày
Ta đâu Dm muốn thanh xuân héo úa để tấm thân tiều tụy như vầy
Dù Bb vạn kiếp bất dung chỉ mong một C lần được chàng sủng ái
Mong một Dm lần chàng gọi hiền thê kiếp này tại đây an bài cũng đáng.
3. Dù Bb cho có nguy C nga Dm bao gấm nhung lụa là
Nếu không Bb màng về những đắng C cay phải trải F qua
Một thời nhan Bb sắc bao người hỏi C han giờ Am như cánh hoa úa Dm tàn
Phải chôn Bb vùi khi đã lún C sâu thiên thu vạn Dm kiếp.
ĐK:
Lệ đắng khóe Bb mi ở chốn phong C lưu phía ánh Am dương xa muôn trùng Dm mây
Tìm tri Bb kỷ cùng mình đắp C xây uyên ương đắm F say
Phận cung Bb nữ đâu ai C màng hối tiếc Am nhìn thanh xuân héo Dm hon
Cánh bướm hóa tro Bb tàn bao nhiêu câu thở C than riêng ta nặng Dm mang.
* Ngày nàng Bb đi xót C xa đắng Dm cay đêm gối đầu
Người Bb đời ai biết C giọt lệ kia lắng F sâu
Thả hồn tung Bb bay khắp thế C gian tìm Am đâu ánh Dm sáng
Bb Có chăng sẽ C mãi không Dm thành.
ĐK:
Lệ đắng khóe B mi ở chốn phong C# lưu phía ánh Bbm dương xa muôn trùng Ebm mây
Tìm tri B kỷ cùng mình đắp C# xây uyên ương đắm F# say
Phận cung B nữ đâu ai C# màng hối tiếc Bbm nhìn thanh xuân héo Ebm hon
Cánh bướm hóa tro B tàn bao nhiêu câu thở C# than riêng ta nặng Ebm mang.
Thảo luận