Vô thường tình
Em Từ xa tiếng cười, hoa Bm cưới sao rộn vang
C Đâu ai để D tâm có một người G buồn
Em Mình đôi dép lào người ta Bm áo lụa bảnh bao
C Nôn nao một D đám cau Em trầu.
T-ĐK:
Yêu đương thời Em nay có mấy trái Bm tim bằng vàng
Có mấy ai C chẳng mang khát D khao nhà lầu cao G sang
Bởi lẽ đương Em nhiên mà thôi sông sâu khó Bm đo lòng người
Vừa ngày hôm C qua từng là uyên D ương nay đã xa Em rời.
ĐK:
Tiếng pháo vu Em quy người ra đi
Nhìn làm Bm chi lệ đắng khóe mi
Kẻ tay C trắng người may D mắn, duyên phận nặng G mang
Nàng vầng trăng Em sáng, tôi làn mây trôi
Sao bì ánh Bm nắng chiếu soi đất trời
Tội C thân tôi thế D thôi chứ Em sao bây giờ?
Số kiếp vô Em thường chờ người thương
Loài cỏ Bm hoang mấy chốn ta nương
C Công ta vun đắp D xong nàng về với G ai
Trái đắng ta Em ôm, kiếp sau hứa Bm không vì ai đau nữa
Rồi ngày C mai vắng D mưa ta quên được Em chưa.
RAP:
Anh rất Em tốt, nhưng mà em lại rất tiếc
Ánh nhìn của kẻ si Bm tình ko nằm trong đôi mắt biếc
Thôi thì đành từ C giã quay đi không nhân D nhượng
Tình ái sao có tương Em lai khi mà không có ngân lượng
Mong anh đừng vấn Em vương, đừng vì vẫn thương
Khi còn là dân Bm thường, phải lo kí gạo và cân đường
Cuộc sống dần bế C tắc, tương lai vào chân D tường
Xong quay qua hận Em em không có đạo lí luân thường
Cần gì hạnh Em phúc trong lều tranh mái lá
Trong khi sống trong biệt Bm phủ có thể cười khoái trá
Hai trái tim C vàng rồi tới khi đói D quá
Thì mới giật mình mà G nhận ra cổ tích toàn dối trá
Cho em một lý Em do để không làm vợ người ta
Một danh phận sáng Bm giá hay là một kiếp xa hoa
Anh đâu hiện thực C hóa, mà chỉ biết ba D hoa
Anh đâu có nuôi mộng chí Em lớn, chỉ biết sống qua loa
C Đâu ai để D tâm có một người G buồn
Em Mình đôi dép lào người ta Bm áo lụa bảnh bao
C Nôn nao một D đám cau Em trầu.
T-ĐK:
Yêu đương thời Em nay có mấy trái Bm tim bằng vàng
Có mấy ai C chẳng mang khát D khao nhà lầu cao G sang
Bởi lẽ đương Em nhiên mà thôi sông sâu khó Bm đo lòng người
Vừa ngày hôm C qua từng là uyên D ương nay đã xa Em rời.
ĐK:
Tiếng pháo vu Em quy người ra đi
Nhìn làm Bm chi lệ đắng khóe mi
Kẻ tay C trắng người may D mắn, duyên phận nặng G mang
Nàng vầng trăng Em sáng, tôi làn mây trôi
Sao bì ánh Bm nắng chiếu soi đất trời
Tội C thân tôi thế D thôi chứ Em sao bây giờ?
Số kiếp vô Em thường chờ người thương
Loài cỏ Bm hoang mấy chốn ta nương
C Công ta vun đắp D xong nàng về với G ai
Trái đắng ta Em ôm, kiếp sau hứa Bm không vì ai đau nữa
Rồi ngày C mai vắng D mưa ta quên được Em chưa.
RAP:
Anh rất Em tốt, nhưng mà em lại rất tiếc
Ánh nhìn của kẻ si Bm tình ko nằm trong đôi mắt biếc
Thôi thì đành từ C giã quay đi không nhân D nhượng
Tình ái sao có tương Em lai khi mà không có ngân lượng
Mong anh đừng vấn Em vương, đừng vì vẫn thương
Khi còn là dân Bm thường, phải lo kí gạo và cân đường
Cuộc sống dần bế C tắc, tương lai vào chân D tường
Xong quay qua hận Em em không có đạo lí luân thường
Cần gì hạnh Em phúc trong lều tranh mái lá
Trong khi sống trong biệt Bm phủ có thể cười khoái trá
Hai trái tim C vàng rồi tới khi đói D quá
Thì mới giật mình mà G nhận ra cổ tích toàn dối trá
Cho em một lý Em do để không làm vợ người ta
Một danh phận sáng Bm giá hay là một kiếp xa hoa
Anh đâu hiện thực C hóa, mà chỉ biết ba D hoa
Anh đâu có nuôi mộng chí Em lớn, chỉ biết sống qua loa
Thảo luận