Ta có nên
Hợp âm viết ở Tone gốc: A
Intro: F#m E C#m D F#m E C#m D
Vòng hợp âm: D E F#m A
Verse 1:
D Ta có nên nhìn vào sự D thật, nếu ngày mai đôi mắt phải F#m nhắm?
Ta có nên nói ra sự A thật, nếu ngày mai sẽ mãi mãi E câm?
Ta có nên đánh giá 1 D người, chỉ duy nhất qua những sai F#m lầm?
Ta có nên giết 1 A người, nếu điều đó sẽ cứu cả E trăm?
Và nếu như người chĩa súng bóp D cò, chính là kẻ mình yêu thương F#m nhất?
Và nếu chẳng may sống A sót? Thì niềm tin kia liệu có đánh E mất?
Ta có nên từ bỏ hạnh D phúc, nếu điều đó mang lại niềm D đau?
Vì E giấu thật sâu trong sự kết F#m thúc thỉnh thoảng chính là nơi bắt F#m đầu
F#m Những ông bố hãy giấu những D đứa con gái
Và ở cạnh E bên chăm sóc mỗi khi họ mắc những E lựa chọn sai
Mama dặn con F#m trai, đường chông gai phía trước còn D dài
Nhưng trong tim của những người E thân, là nơi duy nhất để đáng tồn E tại
Sorry mama con đã D khác, mama
Hai mươi hai E mươi mắt con phải sáng, mama
F#m Con không lui tới với tất cả F#m những kẻ vốn không đáng, mama
D Họ nói là bạn, nhưng những hành E động của họ thì khác, mama
E Con vẫn đang ráng, mama
F#m F#m F#m
Verse 2:
Ta F#m7 nên nhìn vào sự thật, vì giả F#m dối sẽ khiến mù lòa
Không E nên nói ra sự thật, vì bao C#m nhiêu cũng không đủ cả
Không D nên đánh giá 1 người, chỉ duy D nhất qua những sai lầm
Nhưng không nên E quên 1 lần phạm lỗi, dù điều E tốt họ làm cả trăm
Và nếu như F#m người ta yêu thương nhất, là kẻ F#m đứng đằng sau khẩu súng
Ta vẫn E nên yêu họ tiếp tục nhưng ở khoảng E cách họ bắn không trúng
Nỗi D đau thì đâu cũng có, nhưng tìm nơi D nào mới ra hạnh phúc?
Giấu E sâu trong sự bắt đầu, thì lại chính E là cái nơi lạnh nhất
Những ngọn D lửa thắp cháy sáng nhất, là những ngọn F#m lửa sẽ chóng lụi tàn
Quyển A sách không mất kiến thức vì cậu học E sinh để đóng bụi bàn
Những D kẻ không đáng thú vị, là những F#m kẻ không có quá khứ
Và những A kẻ mang theo tổn thương là những kẻ E vẫn chưa biết tha thứ
Anh nghe nói rằng D em ra đi mà không để F#m lại dù là lá thư
Mỗi câu A nói mẹ nhắc về em đều là bắt A đầu bằng chữ giá như
Nhưng anh D đoán nếu có lối thoát nào khác thì E chắc chắn em đã thử
Cay đắng là F#m khi phải nhớ 1 người không có cơ F#m hội nói câu giã từ
But, it’ F#m s ok, pick up, D move on
Nửa cuộc E đời của anh tới giờ là cố đi E tìm cho mình giấc ngủ ngon
F#m Bảo thì vẫn là Bảo, tuy xấu D tính nhưng không biết thủ đoạn
Âm E nhạc vẫn là vũ khí, anh chỉ E mong là mình có đủ đạn
Vậy, D ta có nên nhận hết chua E cay nhân đôi mà trả?
Và F#m ta có nên là ta, nếu con người F#m thật bị coi là giả?
I don’t D know, nhưng ngày hôm E nay còn mic trong tay
So F#m Imma spread my wings and fly F#m away
D F#m E A D F#m E
Outtro:
E Anh được đọc đâu đó, F#m là E trong mỗi con A người có 2 con sói D luôn đánh nhau
E Một F#m tượng trưng cho cái thiện, F#m7 và 1 là cái D ác
E Và con sói chiến thắng F#m sẽ là con mà ta cho nó ăn nhiều hơn
F#m F#m7 Mà hình như con F#m7 Báo đã ăn hết cả 2 con rồi
Intro: F#m E C#m D F#m E C#m D
Vòng hợp âm: D E F#m A
Verse 1:
D Ta có nên nhìn vào sự D thật, nếu ngày mai đôi mắt phải F#m nhắm?
Ta có nên nói ra sự A thật, nếu ngày mai sẽ mãi mãi E câm?
Ta có nên đánh giá 1 D người, chỉ duy nhất qua những sai F#m lầm?
Ta có nên giết 1 A người, nếu điều đó sẽ cứu cả E trăm?
Và nếu như người chĩa súng bóp D cò, chính là kẻ mình yêu thương F#m nhất?
Và nếu chẳng may sống A sót? Thì niềm tin kia liệu có đánh E mất?
Ta có nên từ bỏ hạnh D phúc, nếu điều đó mang lại niềm D đau?
Vì E giấu thật sâu trong sự kết F#m thúc thỉnh thoảng chính là nơi bắt F#m đầu
F#m Những ông bố hãy giấu những D đứa con gái
Và ở cạnh E bên chăm sóc mỗi khi họ mắc những E lựa chọn sai
Mama dặn con F#m trai, đường chông gai phía trước còn D dài
Nhưng trong tim của những người E thân, là nơi duy nhất để đáng tồn E tại
Sorry mama con đã D khác, mama
Hai mươi hai E mươi mắt con phải sáng, mama
F#m Con không lui tới với tất cả F#m những kẻ vốn không đáng, mama
D Họ nói là bạn, nhưng những hành E động của họ thì khác, mama
E Con vẫn đang ráng, mama
F#m F#m F#m
Verse 2:
Ta F#m7 nên nhìn vào sự thật, vì giả F#m dối sẽ khiến mù lòa
Không E nên nói ra sự thật, vì bao C#m nhiêu cũng không đủ cả
Không D nên đánh giá 1 người, chỉ duy D nhất qua những sai lầm
Nhưng không nên E quên 1 lần phạm lỗi, dù điều E tốt họ làm cả trăm
Và nếu như F#m người ta yêu thương nhất, là kẻ F#m đứng đằng sau khẩu súng
Ta vẫn E nên yêu họ tiếp tục nhưng ở khoảng E cách họ bắn không trúng
Nỗi D đau thì đâu cũng có, nhưng tìm nơi D nào mới ra hạnh phúc?
Giấu E sâu trong sự bắt đầu, thì lại chính E là cái nơi lạnh nhất
Những ngọn D lửa thắp cháy sáng nhất, là những ngọn F#m lửa sẽ chóng lụi tàn
Quyển A sách không mất kiến thức vì cậu học E sinh để đóng bụi bàn
Những D kẻ không đáng thú vị, là những F#m kẻ không có quá khứ
Và những A kẻ mang theo tổn thương là những kẻ E vẫn chưa biết tha thứ
Anh nghe nói rằng D em ra đi mà không để F#m lại dù là lá thư
Mỗi câu A nói mẹ nhắc về em đều là bắt A đầu bằng chữ giá như
Nhưng anh D đoán nếu có lối thoát nào khác thì E chắc chắn em đã thử
Cay đắng là F#m khi phải nhớ 1 người không có cơ F#m hội nói câu giã từ
But, it’ F#m s ok, pick up, D move on
Nửa cuộc E đời của anh tới giờ là cố đi E tìm cho mình giấc ngủ ngon
F#m Bảo thì vẫn là Bảo, tuy xấu D tính nhưng không biết thủ đoạn
Âm E nhạc vẫn là vũ khí, anh chỉ E mong là mình có đủ đạn
Vậy, D ta có nên nhận hết chua E cay nhân đôi mà trả?
Và F#m ta có nên là ta, nếu con người F#m thật bị coi là giả?
I don’t D know, nhưng ngày hôm E nay còn mic trong tay
So F#m Imma spread my wings and fly F#m away
D F#m E A D F#m E
Outtro:
E Anh được đọc đâu đó, F#m là E trong mỗi con A người có 2 con sói D luôn đánh nhau
E Một F#m tượng trưng cho cái thiện, F#m7 và 1 là cái D ác
E Và con sói chiến thắng F#m sẽ là con mà ta cho nó ăn nhiều hơn
F#m F#m7 Mà hình như con F#m7 Báo đã ăn hết cả 2 con rồi
Thảo luận