Con ơi về nhà
Sáng tác: Trương Thảo Nhi
Thể loại: Nhạc Trẻ
G Đứng giữa ngã tư đường chẳng biết rẽ hướng đi đâu
Mẹ C ơi con chỉ muốn được về nhà
G Chẳng cần biết tương lai cuộc sống con có ra sao
Mẹ C ơi con chỉ muốn được về D nhà.
Am Chẳng thể nắm giữ ai cũng chẳng thể níu lấy ai
Làm C sao để trái tim con thành D thật
G Những điều đã qua lâu và những lời đã khắc sâu
Càng C lớn khôn mới thấu hiểu lòng G người.
Am À ơi ru ới a
Trưởng thành là C sự lựa chọn đúng sai
Am À ơi ru ới a
Muốn trở thành C điều mẹ cha tự G hào.
C Khi còn thơ bé mong được G lớn
Tự C do lượn bay khắp bầu trời G kia
Dường C như con chẳng thể tìm một Bm nơi để an Em trú
Một Am mình giữa chốn D xa hoa thị G thành.
Ngoài C kia người ta khiến con khổ G tâm
Chạy C theo những dối trá và nhỏ G nhen
Bản C thân nhiểu mơ ước tim lại Bm mang nhiều vết Em xước
Trưởng Am thành nào đâu D phải điều dễ G dàng.
Am À ơi ru ới a
Trăng lên đầu C ngõ con đi đã lâu
Am À ơi ru ới a
Muốn trở thành C điều mẹ cha mong D ước.
C Con nhận ra quá nửa đời G người
Chẳng C ai sẽ ở mãi bên cạnh G ai
Nhận C ra màu tóc ấy đã nhạt Bm phai theo năm Em tháng
Thời Am gian lặng lẽ D trôi hết một G đời.
C Con đây con đã trở về G nhà
Về C với vòng tay ấm hơi mẹ G cha
Tuổi C thơ bình yên ở trong vòng Bm tay của gia Em đình
Là Am điều quý giá D mang tên hạnh G phúc.
Có những lời C vẫn chưa G kịp
Có những người C vẫn chưa G kịp
Kịp nói con xin C lỗi cha G mẹ
Và con Am nhớ cha mẹ D rất rất G nhiều.
Nếu ai còn C có cha G mẹ
Nếu ai còn Eb có cha Bb mẹ
Hãy biết trân trọng Eb khi có Bb thể
Vì chính khi đã Eb mất tất Dm cả Gm
Cũng chỉ Cm có cha mẹ F luôn bên Bb ta.
Eb Con ngồi trên tấm phản ngoài Bb sân
Trời Eb om hồng trên má chiều ngả Bb vàng
Làn Eb khói mờ đôi mắt cha mẹ Dm vẫn cười nhìn Gm con
Nhìn Cm con qua tấm F kính của khung Bb hình.
Bàn Eb tay khẽ chạm lấy những trang Dm giấy muộn màng Gm ấy
Ngập Cm tràn chữ viết con F ơi con ơi về Bb nhà.
Mẹ C ơi con chỉ muốn được về nhà
G Chẳng cần biết tương lai cuộc sống con có ra sao
Mẹ C ơi con chỉ muốn được về D nhà.
Am Chẳng thể nắm giữ ai cũng chẳng thể níu lấy ai
Làm C sao để trái tim con thành D thật
G Những điều đã qua lâu và những lời đã khắc sâu
Càng C lớn khôn mới thấu hiểu lòng G người.
Am À ơi ru ới a
Trưởng thành là C sự lựa chọn đúng sai
Am À ơi ru ới a
Muốn trở thành C điều mẹ cha tự G hào.
C Khi còn thơ bé mong được G lớn
Tự C do lượn bay khắp bầu trời G kia
Dường C như con chẳng thể tìm một Bm nơi để an Em trú
Một Am mình giữa chốn D xa hoa thị G thành.
Ngoài C kia người ta khiến con khổ G tâm
Chạy C theo những dối trá và nhỏ G nhen
Bản C thân nhiểu mơ ước tim lại Bm mang nhiều vết Em xước
Trưởng Am thành nào đâu D phải điều dễ G dàng.
Am À ơi ru ới a
Trăng lên đầu C ngõ con đi đã lâu
Am À ơi ru ới a
Muốn trở thành C điều mẹ cha mong D ước.
C Con nhận ra quá nửa đời G người
Chẳng C ai sẽ ở mãi bên cạnh G ai
Nhận C ra màu tóc ấy đã nhạt Bm phai theo năm Em tháng
Thời Am gian lặng lẽ D trôi hết một G đời.
C Con đây con đã trở về G nhà
Về C với vòng tay ấm hơi mẹ G cha
Tuổi C thơ bình yên ở trong vòng Bm tay của gia Em đình
Là Am điều quý giá D mang tên hạnh G phúc.
Có những lời C vẫn chưa G kịp
Có những người C vẫn chưa G kịp
Kịp nói con xin C lỗi cha G mẹ
Và con Am nhớ cha mẹ D rất rất G nhiều.
Nếu ai còn C có cha G mẹ
Nếu ai còn Eb có cha Bb mẹ
Hãy biết trân trọng Eb khi có Bb thể
Vì chính khi đã Eb mất tất Dm cả Gm
Cũng chỉ Cm có cha mẹ F luôn bên Bb ta.
Eb Con ngồi trên tấm phản ngoài Bb sân
Trời Eb om hồng trên má chiều ngả Bb vàng
Làn Eb khói mờ đôi mắt cha mẹ Dm vẫn cười nhìn Gm con
Nhìn Cm con qua tấm F kính của khung Bb hình.
Bàn Eb tay khẽ chạm lấy những trang Dm giấy muộn màng Gm ấy
Ngập Cm tràn chữ viết con F ơi con ơi về Bb nhà.
Thảo luận