Danh phận
Sáng tác: Yên Nguyễn
Thể loại: Nhạc Trẻ
1. Am Thời gian trôi bao lâu, đã trải Em qua bấy nhiêu khổ đau
F Bao lần em tổn thương, tủi C thân nặng mang
Am Chịu tiếng nói thị phi, người đời Em ai cũng cho là sai
F Thân hồng nhan mấy G khi được hạnh C phúc.
2. Am Người con gái anh thương, phận lênh Em đênh biết bến nào trong
F Cổ phòng thân cánh cò vất C vả bao năm
Am Nhủ lòng phải cố gắng, dù đường Em đi chông gai soi đá
F Em vẫn luôn tươi G cười lòng an Am nhiên.
ĐK:
Người đàn Am ông ngọt ngào ngày nào, tiếng Em yêu đầu
Chẳng xứng đâu F em kiếp hoa hóa thân bạc C màu
Một mình cô Am đơn nặng trĩu, những suy Em nghĩ lo toan
Đôi mắt hoa F lệ, duyên phụ G phàng tình sang Am ngang.
Người thương Am hỡi đừng buồn đừng sầu, có anh Em rồi
Anh sẽ bên F em nắng mưa bão giông không C rời
Bình minh cùng Am nhau mỗi sớm, hoàng hôn Em ấm đôi môi
Nắm lấy tay F em sẽ không G bao giờ Am buông.
RAP:
Anh xin Am hứa sẽ yêu em suốt một đời, dù quá khứ em có ra Em sao, dù tương lai em có thế nào
Anh vẫn là người đàn F ông có một bờ vai đủ rộng để che chở cho C em trong những ngày giông bão
Am Anh không cần ngôi nhà cao sang, anh chỉ cần ngôi nhà hạnh Em phúc
Và chính em đã cho anh trân trọng cảm xúc
Một đàn F con đông đúc, và nơi G đây là nơi anh sẽ tìm Am về.
2. Am Người con gái anh thương, phận lênh Em đênh biết bến nào trong
F Cổ phòng thân cánh cò vất C vả bao năm
Am Nhủ lòng phải cố gắng, dù đường Em đi chông gai soi đá
F Em vẫn luôn tươi G cười lòng an Am nhiên.
ĐK:
Người đàn Am ông ngọt ngào ngày nào, tiếng Em yêu đầu
Chẳng xứng đâu F em kiếp hoa hóa thân bạc C màu
Một mình cô Am đơn nặng trĩu, những suy Em nghĩ lo toan
Đôi mắt hoa F lệ, duyên phụ G phàng tình sang Am ngang.
Người thương Am hỡi đừng buồn đừng sầu, có anh Em rồi
Anh sẽ bên F em nắng mưa bão giông không C rời
Bình minh cùng Am nhau mỗi sớm, hoàng hôn Em ấm đôi môi
Nắm lấy tay F em sẽ không G bao giờ Am buông.
ĐK:
Người đàn Am ông ngọt ngào ngày nào, tiếng Em yêu đầu
Chẳng xứng đâu F em kiếp hoa hóa thân bạc C màu
Một mình cô Am đơn nặng trĩu, những suy Em nghĩ lo toan
Đôi mắt hoa F lệ, duyên phụ G phàng tình sang Am ngang.
Người thương Am hỡi đừng buồn đừng sầu, có anh Em rồi
Anh sẽ bên F em nắng mưa bão giông không C rời
Bình minh cùng Am nhau mỗi sớm, hoàng hôn Em ấm đôi môi
Nắm lấy tay F em sẽ không G bao giờ Am buông.
F Bao lần em tổn thương, tủi C thân nặng mang
Am Chịu tiếng nói thị phi, người đời Em ai cũng cho là sai
F Thân hồng nhan mấy G khi được hạnh C phúc.
2. Am Người con gái anh thương, phận lênh Em đênh biết bến nào trong
F Cổ phòng thân cánh cò vất C vả bao năm
Am Nhủ lòng phải cố gắng, dù đường Em đi chông gai soi đá
F Em vẫn luôn tươi G cười lòng an Am nhiên.
ĐK:
Người đàn Am ông ngọt ngào ngày nào, tiếng Em yêu đầu
Chẳng xứng đâu F em kiếp hoa hóa thân bạc C màu
Một mình cô Am đơn nặng trĩu, những suy Em nghĩ lo toan
Đôi mắt hoa F lệ, duyên phụ G phàng tình sang Am ngang.
Người thương Am hỡi đừng buồn đừng sầu, có anh Em rồi
Anh sẽ bên F em nắng mưa bão giông không C rời
Bình minh cùng Am nhau mỗi sớm, hoàng hôn Em ấm đôi môi
Nắm lấy tay F em sẽ không G bao giờ Am buông.
RAP:
Anh xin Am hứa sẽ yêu em suốt một đời, dù quá khứ em có ra Em sao, dù tương lai em có thế nào
Anh vẫn là người đàn F ông có một bờ vai đủ rộng để che chở cho C em trong những ngày giông bão
Am Anh không cần ngôi nhà cao sang, anh chỉ cần ngôi nhà hạnh Em phúc
Và chính em đã cho anh trân trọng cảm xúc
Một đàn F con đông đúc, và nơi G đây là nơi anh sẽ tìm Am về.
2. Am Người con gái anh thương, phận lênh Em đênh biết bến nào trong
F Cổ phòng thân cánh cò vất C vả bao năm
Am Nhủ lòng phải cố gắng, dù đường Em đi chông gai soi đá
F Em vẫn luôn tươi G cười lòng an Am nhiên.
ĐK:
Người đàn Am ông ngọt ngào ngày nào, tiếng Em yêu đầu
Chẳng xứng đâu F em kiếp hoa hóa thân bạc C màu
Một mình cô Am đơn nặng trĩu, những suy Em nghĩ lo toan
Đôi mắt hoa F lệ, duyên phụ G phàng tình sang Am ngang.
Người thương Am hỡi đừng buồn đừng sầu, có anh Em rồi
Anh sẽ bên F em nắng mưa bão giông không C rời
Bình minh cùng Am nhau mỗi sớm, hoàng hôn Em ấm đôi môi
Nắm lấy tay F em sẽ không G bao giờ Am buông.
ĐK:
Người đàn Am ông ngọt ngào ngày nào, tiếng Em yêu đầu
Chẳng xứng đâu F em kiếp hoa hóa thân bạc C màu
Một mình cô Am đơn nặng trĩu, những suy Em nghĩ lo toan
Đôi mắt hoa F lệ, duyên phụ G phàng tình sang Am ngang.
Người thương Am hỡi đừng buồn đừng sầu, có anh Em rồi
Anh sẽ bên F em nắng mưa bão giông không C rời
Bình minh cùng Am nhau mỗi sớm, hoàng hôn Em ấm đôi môi
Nắm lấy tay F em sẽ không G bao giờ Am buông.
Thảo luận