Nỗi đau giữa hòa bình
Sáng tác: Nguyễn Văn Chung
Thể loại: Nhạc Trẻ
1. Mọi người kể những câu chuyện F xưa đã trở G thành huyền C thoại
Và viết nên bao bài F ca để ngàn G năm hát Am mãi
Về người mẹ Việt F Nam anh G hùng Em đã quên Am mình
Gạt Dm7 đi nước mắt Em7 tiễn con lên Am đường.
2. Nỗi đau người ở F lại mấy G ai hiểu C được
Vì trái tim yêu đàn F con và G yêu đất Am nước
Người mẹ nào không F xót thương G con Em nhớ thương Am con
Chờ Dm7 tin chiến thắng Em7 về trong hy Am vọng.
ĐK:
Người mẹ F ấy tìm G con giữa tiếng Em reo dân Am tộc
Người vợ F ấy tìm G chồng giữa đám C đông
Hòa bình F đến rồi G sao anh vẫn Em chưa trở Am về
Giữa tiếng Dm7 cười, mình Em7 mẹ rơi nước Am mắt.
Đạn bom F đã ngừng G bay, những vết Em thương sâu Am này
Vẫn âm F ỉ ngày G đêm làm sao C nguôi
Hòa bình F đến rồi G sao những đứa Em con của Am tôi
Còn ngủ Dm7 mãi giữa Em7 chiến trường Am thôi.
3. Một thời chiến tranh qua rồi F mang các G con đi C rồi
Chỉ có chim câu gửi F về màu G xanh chiếc Am áo
Viên đạn từ muôn F hướng ghim G vào Em trái tim Am mẹ
Mừng Dm7 cho đất nước và Em7 đau cho Am mình.
ĐK:
Người mẹ F ấy tìm G con giữa tiếng Em reo dân Am tộc
Người vợ F ấy tìm G chồng giữa đám C đông
Hòa bình F đến rồi G sao anh vẫn Em chưa trở Am về
Giữa tiếng Dm7 cười, mình Em7 mẹ rơi nước Am mắt.
Đạn bom F đã ngừng G bay, những vết Em thương sâu Am này
Vẫn âm F ỉ ngày G đêm làm sao C nguôi
Hòa bình F đến rồi G sao những đứa Em con của Am tôi
Còn ngủ Dm7 mãi giữa Em7 chiến trường Am thôi.
* Dm7 Độc lập đổi bằng Em bao nhiêu xương F máu
Dm Hòa bình đổi bằng Em bao nhiêu nỗi Am đau.
Tăng tone Am -> Bm
ĐK:
Người mẹ G ấy tìm A con giữa tiếng F#m reo dân Bm tộc
Người vợ G ấy tìm A chồng giữa đám D đông
Hòa bình G đến rồi A sao anh vẫn F#m chưa trở Bm về
Giữa tiếng Em7 cười, mình F#m7 mẹ rơi nước Bm mắt.
Đạn bom G đã ngừng A bay, những vết F#m thương sâu Bm này
Vẫn âm G ỉ ngày A đêm làm sao D nguôi
Hòa bình G đến rồi A sao những đứa F#m con của Bm tôi
Còn ngủ Em7 mãi giữa F#m7 chiến trường Bm thôi
Còn ngủ Em7 mãi giữa F#m7 chiến trường Bm thôi
Còn ngủ Em7 mãi giữa F#m7 chiến trường Bm thôi.
Và viết nên bao bài F ca để ngàn G năm hát Am mãi
Về người mẹ Việt F Nam anh G hùng Em đã quên Am mình
Gạt Dm7 đi nước mắt Em7 tiễn con lên Am đường.
2. Nỗi đau người ở F lại mấy G ai hiểu C được
Vì trái tim yêu đàn F con và G yêu đất Am nước
Người mẹ nào không F xót thương G con Em nhớ thương Am con
Chờ Dm7 tin chiến thắng Em7 về trong hy Am vọng.
ĐK:
Người mẹ F ấy tìm G con giữa tiếng Em reo dân Am tộc
Người vợ F ấy tìm G chồng giữa đám C đông
Hòa bình F đến rồi G sao anh vẫn Em chưa trở Am về
Giữa tiếng Dm7 cười, mình Em7 mẹ rơi nước Am mắt.
Đạn bom F đã ngừng G bay, những vết Em thương sâu Am này
Vẫn âm F ỉ ngày G đêm làm sao C nguôi
Hòa bình F đến rồi G sao những đứa Em con của Am tôi
Còn ngủ Dm7 mãi giữa Em7 chiến trường Am thôi.
3. Một thời chiến tranh qua rồi F mang các G con đi C rồi
Chỉ có chim câu gửi F về màu G xanh chiếc Am áo
Viên đạn từ muôn F hướng ghim G vào Em trái tim Am mẹ
Mừng Dm7 cho đất nước và Em7 đau cho Am mình.
ĐK:
Người mẹ F ấy tìm G con giữa tiếng Em reo dân Am tộc
Người vợ F ấy tìm G chồng giữa đám C đông
Hòa bình F đến rồi G sao anh vẫn Em chưa trở Am về
Giữa tiếng Dm7 cười, mình Em7 mẹ rơi nước Am mắt.
Đạn bom F đã ngừng G bay, những vết Em thương sâu Am này
Vẫn âm F ỉ ngày G đêm làm sao C nguôi
Hòa bình F đến rồi G sao những đứa Em con của Am tôi
Còn ngủ Dm7 mãi giữa Em7 chiến trường Am thôi.
* Dm7 Độc lập đổi bằng Em bao nhiêu xương F máu
Dm Hòa bình đổi bằng Em bao nhiêu nỗi Am đau.
Tăng tone Am -> Bm
ĐK:
Người mẹ G ấy tìm A con giữa tiếng F#m reo dân Bm tộc
Người vợ G ấy tìm A chồng giữa đám D đông
Hòa bình G đến rồi A sao anh vẫn F#m chưa trở Bm về
Giữa tiếng Em7 cười, mình F#m7 mẹ rơi nước Bm mắt.
Đạn bom G đã ngừng A bay, những vết F#m thương sâu Bm này
Vẫn âm G ỉ ngày A đêm làm sao D nguôi
Hòa bình G đến rồi A sao những đứa F#m con của Bm tôi
Còn ngủ Em7 mãi giữa F#m7 chiến trường Bm thôi
Còn ngủ Em7 mãi giữa F#m7 chiến trường Bm thôi
Còn ngủ Em7 mãi giữa F#m7 chiến trường Bm thôi.
Thảo luận