Chúng ta có còn yêu nhau

Sáng tác: Nguyễn Minh Cường

Thể loại: Nhạc Trẻ

Tone F
Zoom 100%
1x
1. Chúng ta có còn Bb yêu nhau
Sao C tình mỏng manh đến Am lạ
Dm Bước qua bao lần Gm thương đau
Tim hình C như đã hóa nhạt F nhòa.

Ngỡ như mới vừa hôm Bb qua
Nhưng C giờ đây khoảng cách Am ngày đã một Dm xa
Bàn tay từng Gm siết thật chặt
Hằn lên dấu vết ngàn C nỗi cô đơn.

2. Chúng ta có Bb còn như xưa
Mỗi C chiều hoàng hôn úa Am màu
Dm Nép bên hiên chờ mưa Gm ngâu
Đêm bình C yên sương giăng mái F đầu.

Giấc mơ tan vào hư Bb
Nụ C cười cũng đã vỡ Am thành nước mắt Dm rơi
Chỉ còn lại Gm những dư vị một thời
Lạc trong ký C ức chơi vơi bấy lâu.

ĐK:
Chúng ta có F còn yêu nhau thì đừng gieo thêm nỗi C đau
Lá khô sang Dm mùa thay mau thời gian níu kéo vẹn Am nguyên phút ban đầu
Nắng phai nhạt Bb màu nỗi vấn C vương mà cảm Am giác cứ lạ Dm thường
Muốn Gm quên một người rồi lại chẳng muốn C quên.

Chúng ta có F còn bên nhau thì đừng yêu như thói C quen
Vết loang trên Dm bờ mi hoen chỉ làm cho trái tim Dm kia thêm mỏi mệt
Nếu yêu mà Bb lòng chẳng còn C thương niềm hạnh Am phúc chia đôi ngã Dm đường
Thì thôi muôn Gm kiếp đoạn trường xin C mang một đời cô F đơn.

3. Chúng ta có còn đi Bb chung
Như C lời hẹn ước đã Am từng
Dm Lối yêu xưa giờ mông Gm lung
Đôi bàn C chân quên lối vô F chừng.

Gió len qua hàng mi Bb run
Chạm C vào dư âm chút Am tình đã vỡ Dm tan
Lời yêu rơi Gm giữa mênh mang bầu trời
Hàng cây ngơ C ngác chờ ai phía sau.

ĐK:
Chúng ta có F còn yêu nhau thì đừng gieo thêm nỗi C đau
Lá khô sang Dm mùa thay mau thời gian níu kéo vẹn Am nguyên phút ban đầu
Nắng phai nhạt Bb màu nỗi vấn C vương mà cảm Am giác cứ lạ Dm thường
Muốn Gm quên một người rồi lại chẳng muốn C quên.

Chúng ta có F còn bên nhau thì đừng yêu như thói C quen
Vết loang trên Dm bờ mi hoen chỉ làm cho trái tim Dm kia thêm mỏi mệt
Nếu yêu mà Bb lòng chẳng còn C thương niềm hạnh Am phúc chia đôi ngã Dm đường
Thì thôi muôn Gm kiếp đoạn trường xin C mang một đời cô F đơn.

ĐK:
Chúng ta có F còn yêu nhau thì đừng gieo thêm nỗi C đau
Lá khô sang Dm mùa thay mau thời gian níu kéo vẹn Am nguyên phút ban đầu
Nắng phai nhạt Bb màu nỗi vấn C vương mà cảm Am giác cứ lạ Dm thường
Muốn Gm quên một người rồi lại chẳng muốn C quên.

Tăng tone F -> F#

Chúng ta có F# còn bên nhau thì đừng yêu như thói C# quen
Vết loang trên Ebm bờ mi hoen chỉ làm cho trái tim Ebm kia thêm mỏi mệt
Nếu yêu mà B lòng chẳng còn C# thương niềm hạnh Bbm phúc chia đôi ngã Ebm đường
Thì thôi muôn Abm kiếp đoạn trường xin C# mang một đời cô F# đơn
Thì thôi muôn Abm kiếp đoạn trường xin C# mang một đời cô F# đơn.

Thảo luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *