Người hùng cô đơn
1. Hay F tin Huyền phụ anh một đêm mưa gió
Anh băng Gm mưa giữa đêm khuya mặc trời buốt giá
Anh F đi để trả thù người em phụ Bb phàng
Anh lên C đường anh lên đường đầu F quân
Một hồi Gm còi một chuyến Am xe một khẩu Dm súng
Ðưa Gm anh ra vùng tác C chiến
Anh hiên F ngang như thần Am tượng
Anh hăng Bbm say trông lạ C thường
Anh xuyên Db sâu qua lòng giặc
Anh lao Bbm thân trong tầm Fm đạn
Giờ xa C Huyền xa quá F xa
2. Nghe F tin Huyền ngẩn ngơ một thương hai tiếc
Thương cho Gm anh, tiếc cho em lòng sầu xát muối
Anh F đi làm người hùng cô đơn lạnh Bb lùng
Anh đi C rồi anh âm thầm mà F đi
Một lời Gm thề, một chuyến Am bay, một khẩu Dm súng
Ðưa Gm anh ra miền giáp C giới
Khi hay F tin qua đường Am mòn
Qua Nam Bbm Vang, qua Hạ C Lào
Anh xung Db phong đi hàng đầu
Anh kiêu Bbm căng như lời Fm thề
Giờ xa C Huyền xa quá F xa
ĐK: Ðêm Ab hôm tình Cm cờ đọc tin trên Bbm báo
Thấy tên anh nằm rất bệ Fm đường
Trong khung C đen, đen màu tang Fm chế
Anh đi không hề trở C lại
Anh xuôi một chuyến tàu Fm dài
Anh xa Huyền! Anh quên Bbm Huyền
Quên tình Db người kiếp kiếp F đời đời
3. Xem F tin Huyền làm ngơ dường không quen biết
Do nơi Gm đâu? Lỗi nơi đâu? Lòng trời đã thấu!
Em F lo đặt thiệp hồng, chiều theo lời Bb mẹ
Em khuyên C lòng nên quên chuyện người F xưa
Một ngày Gm lành một cỗ Am xe một loạt Dm pháo
Cho Gm em trang hoàng lễ C cưới
Em liên F hoan, em tiệc Am tùng
Em ngây Bbm say hương vợ C chồng
Em quên Db mau, quên cuộc tình
Em quên Bbm mau, quên người Fm hùng
Nằm im C lìm trong nghĩa F trang
* Bbm Hỡi tình F# đời! F Hỡi lòng người! ( x 4)
Anh băng Gm mưa giữa đêm khuya mặc trời buốt giá
Anh F đi để trả thù người em phụ Bb phàng
Anh lên C đường anh lên đường đầu F quân
Một hồi Gm còi một chuyến Am xe một khẩu Dm súng
Ðưa Gm anh ra vùng tác C chiến
Anh hiên F ngang như thần Am tượng
Anh hăng Bbm say trông lạ C thường
Anh xuyên Db sâu qua lòng giặc
Anh lao Bbm thân trong tầm Fm đạn
Giờ xa C Huyền xa quá F xa
2. Nghe F tin Huyền ngẩn ngơ một thương hai tiếc
Thương cho Gm anh, tiếc cho em lòng sầu xát muối
Anh F đi làm người hùng cô đơn lạnh Bb lùng
Anh đi C rồi anh âm thầm mà F đi
Một lời Gm thề, một chuyến Am bay, một khẩu Dm súng
Ðưa Gm anh ra miền giáp C giới
Khi hay F tin qua đường Am mòn
Qua Nam Bbm Vang, qua Hạ C Lào
Anh xung Db phong đi hàng đầu
Anh kiêu Bbm căng như lời Fm thề
Giờ xa C Huyền xa quá F xa
ĐK: Ðêm Ab hôm tình Cm cờ đọc tin trên Bbm báo
Thấy tên anh nằm rất bệ Fm đường
Trong khung C đen, đen màu tang Fm chế
Anh đi không hề trở C lại
Anh xuôi một chuyến tàu Fm dài
Anh xa Huyền! Anh quên Bbm Huyền
Quên tình Db người kiếp kiếp F đời đời
3. Xem F tin Huyền làm ngơ dường không quen biết
Do nơi Gm đâu? Lỗi nơi đâu? Lòng trời đã thấu!
Em F lo đặt thiệp hồng, chiều theo lời Bb mẹ
Em khuyên C lòng nên quên chuyện người F xưa
Một ngày Gm lành một cỗ Am xe một loạt Dm pháo
Cho Gm em trang hoàng lễ C cưới
Em liên F hoan, em tiệc Am tùng
Em ngây Bbm say hương vợ C chồng
Em quên Db mau, quên cuộc tình
Em quên Bbm mau, quên người Fm hùng
Nằm im C lìm trong nghĩa F trang
* Bbm Hỡi tình F# đời! F Hỡi lòng người! ( x 4)
Thảo luận